Chỉ cần đủ yêu thương, thì hạnh phúc luôn đong đầy

Cho bọn trẻ đến trường, tôi trở về nhà và bắt đầu công việc quen thuộc như mọi ngày, dọn dẹp nhà cửa, lau sàn, giặt giũ,…trọn vẹn công việc của bà mẹ nội trợ.

Tôi ngồi xuống ghế sopha nghỉ, bất chợt tôi nhìn thấy chiếc khăn tắm màu xanh dương – Món quà duy nhất mà mẹ dành cho tôi vào ngày cưới và cũng là kỷ vật duy nhất mẹ để lại cho tôi trước khi bà ra đi về thế giới bên kia.

Chợt nhớ lại,….

Năm ấy, trong một lần tôi đến học nhóm ở nhà bạn, hôm đó vô tình làm đổ cốc trà vào áo nên tôi đã phải tắm nhờ nhà bạn và dùng khăn tắm của nó, đó cũng là lần đầu tiên tôi biết đến sự mềm mại, êm ái của chiếc khăn tắm là như thế nào, thứ vật dụng xa xỉ với một đứa con nhà nghèo như thôi, tôi cảm giác được sự chạm nhẹ của từng sợi vải lên da, thấm nhẹ những giọt nước còn đọng lại trên người. Hỏi bạn mới biết đó là khăn Poêmy mua trong siêu thị. Trở về nhà tôi thủ thỉ với mẹ:

Mẹ ơi, khi nào sinh nhật con thì mẹ mua cho con cái khăn tắm mềm mại mẹ nhé! Cái khăn tên Poêmy ấy

Mẹ hỏi tôi tại sao con thích quà là chiếc khăn tắm?

Tôi hồn nhiên trả lời: Vì con cảm giác như đó là vòng tay của mẹ ôm con vậy! Rất mềm mại, thích lắm mẹ ạ !

Mẹ vuốt tóc tôi rồi nói: Mẹ sẽ mua cho con, miễn gái mẹ vui là được, con hãy nhớ nó cũng như tình yêu của mẹ nhé.

Tôi vui sướng biết bao khi biết mình sẽ có chiếc khăn tắm như ý.

Tôi không hề hay biết rằng, mẹ tôi đã chuẩn bị mọi thứ để ra đi, mãi sau này tôi mới biết mẹ tôi đang mang bạo bệnh và việc ra đi là chuyện không thể tránh khỏi. Ngày đó tôi chỉ biết căm gét chiếc khăn, tôi nghĩ chỉ vì tôi đòi có nó nên tôi phải đánh đổi bằng mẹ.

Đến ngày tôi cưới, bố đưa tôi một cái hộp, trong đó có 1 lá thư, nói rằng là của mẹ chuẩn bị trước khi ra đi và dặn chỉ khi nào tôi lập gia đình thì mới chuyển lại cho tôi.

Trong thư mẹ nói, “Ngày hôm nay con hãy dùng khăn này để tắm nhé, mẹ sẽ ôm con và mãi bên con”

Lúc đó tôi chỉ biết khóc, đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc, thứ hạnh phúc mà không một biểu cảm nào có thể diễn tả được, vì như có mẹ ở bên, như được mẹ ôm vào lòng.

Giờ đây, chiếc khăn đó vẫn được gia đình tôi trân quý, không chỉ vì câu chuyện trong chiếc khăn, mà còn bởi sự dịu dàng êm ái của nó mỗi khi sử dụng. Và tôi, cũng muốn những đứa trẻ của mình cảm nhận được sự yêu thương chăm chút từ những điều nhỏ nhất!

Mỗi lần cho mấy nhỏ nhà mình dùng khăn là mấy đứa lại hay thôt lên: Khăn Poêmy – Mềm mại như vòng tay mẹ vậy!

 

Bình luận

Xem thêm

?>